1B Họp Mặt Ở San José
- Jul 8, 2016
- 8 min read
1. Hình ảnh nhất B/VT63-64 họp mặt ỏ San José ngày 10-04-2010.
(Hình do Trần Chánh Tùy posted. Google Picasa is expired. It is replaced by Google photos.)
2. Hình ảnh nhất B/VT63-64 họp mặt ỏ San José ngày 09-04-2010.
(Hình do Trần Chánh Tùy posted. Google picasa is expired. )
3. Thầy Bùi Ngoạn Lạc:
http://www.flickr.com/photos/10728124@N08/4526215891/
4. Nghe Vọng Cổ Tu là cõi phúc, tình là giây oan do Nguyễn Hưng ca: http://www.flickr.com/photos/10728124@N08/4603042274/
Thơ xứơng họa của Thầy Bùi Ngoạn Lạc
Và các cựu học sinh 1B/63-64 ngày họp mặt 1B/63-64 tại San-Jose Apr 10-2010
Xin được đang vào ĐS-Hội ngộ 2010
Bài xướng
Bài 1
Sân Khấu Trần Gian
Trăm năm kiếp sống con người,
Thăng trầm, sướng khổ, khóc cười luân lưụ
Thời gian lặng lẽ cuốn trôi,
Sạch nhơ, thiện ác, sục sôi hý trường .
Phú bần, quý tiện, ghét thương,
Chỉ trong một thoáng vô thường sắc không.
Quyền uy, tham dục ấm thân,
Duyên sinh, duyên tận giả chân hiện tiền.
Giải mê,thức tỉnh sô’ng thiền,
A’nh trăng gia’c ngộ ắt liền khai sinh
Chân tâm vốn ở nơi mình,
An vui hướng nội hành trình viễn du.
Không gian tan biến sương mu`.
Tư Nguyên
San Jose, Mùa Phật Ðản 2010
Bài 2
Cảm nghĩ về Lễ Phật -Ðản
Hai ngàn năm rưỡi nhớ hay không?
Vạn pháp căn nguyên một thể đồng.
Lời dạy Người xưa luôn nhắc nhở,
Lực tà cảnh mới khiến bâng khuâng.
Huy hoàng sắc tướng càng vương vấn,
Phiền não thân tâm lại chất chồng.
Ðịa Ngục, Niết Bàn trong khoảnh khắc,
Thắng mình, thắng cả, ngộ khai thông
Tư Nguyên
San Jose, Mùa Phật Ðản 2010
Hai bài họa cuả Bài Cảm nghĩ về Lễ Phật -Ðản
Bài họa 1
ÐẠO VÀ ÐỜI
Lợi danh trần thế có như không
Bần phú chung quy một chữ đồng .
Ðạo giáo xa đời thêm khổ nạn
Trần ai vô đạo chỉ bâng khuâng.
Thành công vẫn nhớ ơn sư phụ,
Vinh hiển không quên nghĩa vợ chồng .
Hiểu nghiã đạo- đời là giác ngộ,
Trong cơn hoạn nạn họa thành thông
Nguyễn Ðình Sài
Võ Tánh 64
Bài họa 2
HỌP MẶT
Mai kia bè bạn biết còn không,
Dăm cánh hoa côi cút giữa đồng.
Thương cảnh, mắt mờ thêm nhức nhối,
Nhớ người, lòng đỏ chợt bâng khuâng
Luyến lưu chốn cũ còn luôn ủ,
Hoài niệm năm xưa vẫn cố chồng.
Mai mốt bên khung trời lạc lõng,
Bơ vơ đỉnh núi một cành thông.
Trần Văn Lương kính họa.
Vườn Hội Ngộ
(Tặng các bạn IB VT-NT nhân ngày họp mặt lần thứ hai.
Cám ơn anh chị Đinh Bá Hồ & Lữ Thanh Cư
đã bao lần biến tổ ấm của mình thành một "Vườn Hội Ngộ" đầy ắp tình nghĩa bạn bè) Lảng vảng mây đen ép thật gần, Mảnh vườn nằm đợi khách phân vân. Ngày vui hội ngộ, trời không nắng, Sao cánh chim xa chẳng ngại ngần. Bóng người đà thấp thoáng trong sân, Văng vẳng tiếng cười trộn bước chân, Tóc trắng lặng nhìn nhau rạng rỡ, Bùi ngùi vẫn ngỡ thuở còn Xuân. Ngày tháng qua tay vụt tít mù, Xa rồi những gặp gỡ phù du, Năm nao thổn thức câu hò hẹn, Thoáng chốc nay đà bén sáu thu. Đường đời dù cách biệt sơn khê, Kiếp sống tha phương có não nề, Đâu đó chợt nghe lời réo gọi, Tung tăng hối hả vội quay về. Nghẹn ngào những nét mặt già nua, Xúm xít quanh thầy cũ bạn xưa, Khóe mắt rưng rưng thừa giọt lệ, Thấm buồn con phố lẻ chiều mưa. Đong đưa chút hiện tại trên cành, Mặc suối thời gian chảy lạnh tanh, Mái tóc mong manh chừ trắng xóa, Vẫn còn chưa thỏa chuyện ngày xanh. Vất vả lênh đênh ngược lối trần, Ngõ về hoài niệm cũng gian truân. Bao năm đất khách dần quen bước, Nhưng đến tìm nhau được mấy lần? Tạm dừng chân sống lại ngày thơ, Cái tuổi học trò nặng ước mơ, Ký ức phai mờ, lòng bỏ ngỏ, Trăm năm thương nhớ mãi không bờ. Thẫn thờ chưa nói được tròn câu, Bóng tối xăm xăm phủ kín đầu. Giây phút quên sầu sao ngắn ngủi, Mai rày biết gửi nhớ về đâu. Dàu dàu hụt hẫng phút chia tay, Hẹn gặp ngày sau, mắt chớm cay, Thầm sợ tương lai đầy bất trắc, Ai người biết chắc sẽ còn đây! Một mai vườn cũ có buồn không, Có trách câu "xa mặt cách lòng", Có vẫn một mình trong bóng tối, Ngậm ngùi ôm ấp nỗi chờ mong. x x x Long đong dăm cánh bèo lưu lạc, Ngơ ngác tìm nhau chặng cuối đời.! Trần Văn Lương Cali, 4/2010
Cám ơn anh Lương đã gợi hứng. Xin họa vận từ cuối bài trở lên
Tình Đồng Môn (Kính tặng Thầy BN Lạc, các bạn 1B địa phương cùng
dâu rễ. Xin cám ơn các anh chị Hoàng, Đoan, Hưng,
Bách, Nhã, và đặc biệt các bạn Bê, PhHải, Kỳ đến phút chót tạm xa gia đình lên đường hội ngộ) Bao năm cách biệt mãi chờ mong Tái ngộ hôm nay thật thỏa lòng Chẳng quản đường xa đầy bóng tối Gặp nhau thà mệt vẫn hơn không ! Bốn phương bằng hữu tụ về đây Rạng rỡ cười vang mà mắt cay! Nhớ thuở xa xưa ngùi kỷ niệm Từ khung trường cũ lúc chia tay Đường trần vạn nẻo biết tìm đâu? Trường, lớp thiết thân tự thuở đầu “Hội ngộ năm kia sao ngắn ngủi (năm kia = 2004) Bồi hồi bỡ ngỡ chỉ vài câu” "Biển cả mênh mông chẳng bến bờ Hải hùng đau khổ vẫn nằm mơ Thương cho lương đống trong rừng thẳm Lỡ hội long-vân, lạc túi thơ"
Một hũ rượu thơm chuốc mấy lần Tửu tràn quên hết chuyện gian truân Kỳ phùng chếnh choáng lê từng bước Hiền hữu cùng ta giũ bụi trần
“Quảng đời lính tráng thuở xuân xanh Cuộc chiến bùng cao ngập máu tanh Bách tính sa vào bao khổ nạn Bạn ta như lá úa lìa cành” Mây giăng gió lạnh tưởng như mưa Bạn vẫn gan lỳ nhắc chuyện xưa Trời bỗng quang mây và ráo lệ Bạn vui quên hết bệnh già nua Ngậm ngùi giả biệt bạn ra về Trời đất chia ly cũng não nề "Phong-Nhã, Bê, Tùy, Hưng!" Hải nói: - “Rồi đây cách vạn nẻo sơn khê!” Dù cho đời đã cuối mùa thu Vẫn nhớ Napa chuyến lãng du Vẫn nhớ trong tim lời ước hẹn: Một mai đón bạn xứ “Sương Mù” (Seattle) Ngậm ngùi nhớ chậu thủy tiên Xuân Hồ cá ngọc phi quyện bước chân Nhớ khóm hoàng hoa đang rộ nỡ Trong Vườn Hội Ngộ khắp quanh sân Tà áo đoan trang sắc trắng ngần Sài Gòn xưa trẩy hội phong vân Nha Thành biển lặng chiều phai nắng Cảnh ngỡ như xa mà thật … gần! x x x Khi về nuối tiếc niềm hoan lạc Lời giảng thầy ban, nhớ suốt đời!
Nguyễn Đình Sài (VT63-64) (Seattle 4/15/2010)
Ghi chú các chữ đỏ là tên của thây Lạc và các bạn 1B đã tham dự Hội Ngộ 2010
Kỷ, HHải, Lương, Long, Thơm, Kỳ, Hiền, Quang, Bách, Nhã, Tùy, Bê, Hưng, PhHải, Tiên, Hồ, Hoàng, Đoan, Sài.
------------
Ông Chị Hai và các ông 1B của tôi... Tôi phải bắt đầu bằng câu nói nào, những giòng chữ nào để nói lên những cảm nghĩ của mình với lần hội ngộ 2010 này. Chắc là tôi phải viết là: "Rồi 6 năm sau.." Sáu năm là một khoảng thời gian ngắn ngủi trong đời của con người, nhưng đối với chúng ta những người đã gần cái tuổi 65 thì quả là một đoạn đường dài và quý giá hơn bao giờ hết. Kể từ ngày chúng ta gặp lại nhau sau 40 xa cách với tất cả những biến đổi, bây giờ chúng ta gặp lại nhau cũng tại nhà anh chi Ba Hồ, cũng tại thành phố giàu có San Jose của xứ Mỹ. Chúng ta gặp nhau lần này tự nhiên hơn vui vẻ hơn, "nói nhiều hơn và nghe it hơn", nhưng chúng ta cũng không thể nào không chấp nhận là trong bạn bè chúng ta đã có nhiều biến đổi mà không những chỉ là những biến đổi trong chiều hướng tốt. Dĩ nhiên là chúng mình ai cũng phải già đi, phải yếu đi. Nhưng nhìn hình ảnh của Lê Thơm trong ngày họp mặt là một cái gì làm lòng tôi se lại. Hình ảnh của một Lê Thơm củ 46 năm về trước, người dong dỏng cao có thể nói là một trong vài người đẹp trai của 1B thời đó, có trí nhớ thật tốt, nói nhiều và vui tính. Sự tàn phá của thời gian không chừa một ai, nhưng đối với Lê Thơm của chúng ta là một sự quá tàn nhẫn. Tôi muốn nói lên đây những lời thật chân thành của tôi, và tôi nghĩ là của hầu hết bạn bè 1B, đến với chị Lê Thơm là cầu mong cho Thơm sẽ mạnh khỏe hơn và mong chị giữ lòng tin và can đảm trong những năm tháng sắp đến của cuộc đời. "Nói nhiều hơn, nghe ít hơn" trong ngày hội ngộ lại làm cho chúng ta gần như quên đi sự hiện diện thật quan trọng của một người bạn của chúng mình. Sự có mặt của người bạn này, mặc dầu tôi nghĩ là rất quan trọng, hầu như ít người chú ý. Tôi muốn nói đến Nguyễn Hoài Đoan, đến từ Việt Nam để họp mặt với chúng ta trong ngày hội ngộ này. Đến từ Canada như tôi, hay từ nước Đức của Châu Âu dù có xa xôi, nhưng cũng không làm sao so sánh được những gì mà Đoan đã thực hiện để có thể góp mặt với chúng ta trong ngày hội ngộ vừa qua. Hy vọng là Đoan và Thiếm Bảy không cảm thấy quá lạc lỏng trong ngày hội ngộ tại nhà anh Ba Hồ. Sáu năm qua, có thể nói là Thầy Lạc của chúng mình ít thay đổi nhất. Vẫn dáng điệu khoan thai, vẫn cách nói chuyện từ tốn như thuở nào. Khi Thầy Lạc nói là nhóm 1B64 rất đặc biệt vì chúng ta vẫn giữ được sợi dây liên hệ của chúng mình. Nhận xét này của Thầy Lạc làm cho anh em chúng ta cũng cảm thấy hãnh diện. Sáu năm sau ngày họp mặt đầu tiên chúng ta vẫn vui vẻ và nhất là thoải mái với nhau là một cái gì thật quý giá. Không ai biết được ngày mai sẽ ra sao, nhưng hy vọng là chúng ta sẽ vẫn còn thoải mái và vui vẻ với nhau trong lần hội ngộ tới..Sáu năm hay 10 năm không quan trọng..Quan trọng là mình vẫn muốn gặp nhau. Tại sao chúng ta có thể giữ được cái thân tình này qua bao nhiêu năm dài ? Có nhiều nhóm và có nhiều hội đoàn đã tan rã mặc dù khi thành lập rất là hồ hởi và ai cũng tràn đây hy vọng là nhóm mình hay hội mình sẽ trường tồn qua năm tháng. Cho đến bây giờ chúng ta nhóm 1B64 vẫn còn sự gắn bó với nhau, không phải là chúng ta tài giỏi hơn hay thông minh hơn, mà theo tôi nghĩ là chúng ta gặp lại nhau chỉ tìm những điểm tương đồng của nhau và bỏ qua một bên những điểm tương khắc. Chúng ta ai cũng không còn trẻ nữa,giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, ai cũng có ý kiến và nhận xét riêng của mình cũng như có một triết lý riêng về cuộc đời, về cuộc sống và tất cả mọi vấn đề khác trong cuộc đời này. Khó mà có thể thay đổi được. Thành ra chúng ta khi gặp nhau chỉ muốn tìm lại nhựng kỷ niệm thời xa xưa, vui với nhau những gì có thể vui với nhau. Đó là cái chìa khóa của sự thành công của nhóm 1B..Và hy vọng là mình sẽ giữ mãi cái gắn bó này. Cuối cùng, tôi muốn gởi lời chào tất cả những người bạn của tôi. Và chúc tất cả nhiều sức khỏe cũng như mọi sự an lành trong những năm tháng sắp đến. Và hy vọng ngày họp mặt lần tới sẽ không xa NguyenHung



















































Comments