top of page

Vu Lan Hoài Niệm Mẹ

  • Jul 4, 2016
  • 2 min read

Mùa Vu Lan, được bạn tặng đóa hoa màu trắng

Chợt nhớ con mồ côi Mẹ mười bốn năm rồi

Trên bàn thờ, ảnh Mẹ nhạt nhòa theo ngày tháng

Vẫn hằn in những nếp nhăn vóc hạc da mồi

Trong đêm trường thanh vắng, con tủi lòng nhớ Mẹ

Giọt nước mắt lăn dài, hoài niệm chuổi ngày xanh

Ơn Từ Mẫu hy sinh cả cuộc đời son trẻ

Nuôi con từ tấm bé cho đến tuổi trưởng thành

Con ngậm ngùi chạnh nhớ ký ức thời thơ dại

Quê hương lâm đại nạn bởi chủ nghĩa máu hồng

Nội lìa đời, bác Hài bị hung quyền bức hại

"Lấy máu xương địa chủ làm tươi thắm ruộng đồng"

Nửa đêm con say ngủ, Mẹ ẳm vào đầu thúng

Thúng sau vài lon gạo với mấy mảnh nồi niêu

Gánh con thơ, Mẹ chạy nhầu, nát lòng nao bụng

Bỏ lại sau lưng họ hàng làng xóm tiêu điều

Tiếng chân Mẹ chạy nhọc nhằn theo từng nhịp thở

Con thức giấc nhìn sao khuya trắng giải ngân hà

Mẹ thì thầm: "Con ngoan hãy nhắm mắt say ngủ

Cho Mẹ yên lòng mà gánh chạy để tìm cha!"

Thế rồi thằng bé lớn lên trong cơn binh lửa

Đi khắp bốn phương trời theo đuổi mộng hải hồ

Có lúc cảm thông được nỗi buồn rầu thương nhớ

Của Mẹ hiền từng đêm ngày tựa cửa mong chờ

Tháng tư đen, đất nước chìm trong màn tang tóc

Con bước chân xuống tàu giữa hỗn loạn ngập tràn

Ngoài biển khơi, ngoái nhìn nẻo quê hương, bật khóc

Hận mình không thể về để cõng mẹ thoát thân

Từ đất khách quê người hay tin Mẹ khuất núi

Con chẳng thể trở về đưa Mẹ xuống mộ phần

Mặc đồ tang chế hướng về quê nhà buồn tủi

Lạy Mẹ hiền kính yêu con ân hận nghìn lần

Mùa Vu Lan, thấy bạn tặng nhau hoa hồng đỏ

Mừng cho người được hưởng niềm hạnh phúc vô biên

Mới thấm thía vô cùng tình yêu thương từ mẫu

Thành kính thắp nén nhang, con tưởng niệm Mẹ hiền.

Nguyễn Đình Sài

[Vu Lan Bồn Canh Thìn 2000]

Giỗ Mẹ

(20/7/1989)

Con quỳ gối khấu đầu xin lạy Mẹ

Chén cơm này dâng Mẹ ngự về xơi

Bát canh miến nấm đông-cô hương nhẹ

Mẹ không còn được hưởng lúc sinh thời

Con nào biết một đi là vĩnh biệt

Mẹ quê nhà vò võ đợi chờ con

Bao dầu dãi nắng mưa đời thua thiệt

Xót thân già theo mệnh bạc nước non

Chiều nắng ruộng thân cò còn bươn chải

Sớm mưa rừng chim rủ cánh đơn côi

Mẹ tần tảo nuôi con ngày thơ dại

Ngắm nhìn con mau khôn lớn mà vui

Con khôn lớn phải chiều theo cuộc thế

Nước non mình tao-loạn quá tầm tay

Mẹ khuất núi con khôn về tang tế

Tủi cho đời hiếu tử lạc phương này

Chừ dâng Mẹ ba nén hương ngào ngạt

Chín nụ hoa mới nở khiết tinh và

Năm xoài chín gợi vườn xưa bóng mát

Để Mẹ vui như thấy cảnh quê nhà

Xin cầu nguyện Mẹ muôn đời yên nghỉ

Nhận nơi con vần điệu xót xa này

Dòng lệ nóng tuôn trào theo thơ ý

Tiễn Mẹ về miền Cực Lạc Phương Tây

Nguyễn Đình Sài


Comments


Featured Posts
Recent Posts
Archive
bottom of page